LONG HOA – THI TẬP
CA NHẠC
BÀI 1007: MỘT MÌNH
Một mình
Chưa hẳn cô đơn
Vì Ta có bạn
Kinh thơ hằng ngày
Thế gian
Quán trọ tạm dừng
Có chi Ta phải
Bận lòng có chi
Về Nguồn
Ta mãi cứ đi
Một mình cũng tốt
Cần chi một mình
An vui
Tự tại tâm hồn
Chính là yên tỉnh
Không buồn không vui
Kiếp người
Cõi tạm trần gian
Ngoảnh đi ngoảnh lại
Đã qua xế chiều
Bộn bề
Năm tháng nhọc nhằn
Đến hồi chung cuộc
Chẳng gì mang theo
Quyền cao
Giàu có trần gian
Chỉ là giả tạm
Ở nơi cõi trần
Đến khi
Nhắm mắt lìa đời
Mới hay trần thế
Có rồi lại không
Ra đi
Cũng chỉ trắng tay
Mang theo nghiệp ác
Hết mong về trời
Một mình
Tự độ cho mình
Mãn trần trở lại
Thiên đàng tiêu diêu
Kinh thơ
Bầu bạn tháng năm
Đồng hành tiến bước
Có gì cô đơn
***
Một mình
Chưa hẳng cô đơn
Vì Ta có bạn
Kinh thơ hằng ngày
Thế gian
Quán trọ tạm dừng
Có chi Ta phải
Bận lòng có chi
Về Nguồn
Ta mãi cứ đi
Một mình cũng tốt
Cần chi một mình
An vui
Tự tại tâm hồn
Chính là yên tỉnh
Không buồn không vui
Kiếp người
Cõi tạm trần gian
Ngoảnh đi ngoảnh lại
Đã qua xế chiều
Bộn bề
Năm tháng nhọc nhằn
Đến hồi chung cuộc
Chẳng gì mang theo
Quyền cao
Giàu có trần gian
Chỉ là giả tạm
Ở nơi cõi trần
Đến khi
Nhắm mắt lìa đời
Mới hay trần thế
Có rồi lại không
Ra đi
Cũng chỉ trắng tay
Mang theo nghiệp ác
Hết mong về trời
Một mình
Tự độ cho mình
Mãn trần trở lại
Thiên đàng tiêu diêu
Kinh thơ
Bầu bạn tháng năm
Đồng hành tiến bước
Có gì cô đơn
***
Kiếp người
Cõi tạm trần gian
Ngoảnh đi ngoảnh lại
Đã qua xế chiều
Bộn bề
Năm tháng nhọc nhằn
Đến hồi chung cuộc
Chẳng gì mang theo
Quyền cao
Giàu có trần gian
Chỉ là giả tạm
Ở nơi cõi trần
Đến khi
Nhắm mắt lìa đời
Mới hay trần thế
Có rồi lại không
Ra đi
Cũng chỉ trắng tay
Mang theo nghiệp ác
Hết mong về trời
Một mình
Tự độ cho mình
Mãn trần trở lại
Thiên đàng tiêu diêu
Kinh thơ
Bầu bạn tháng năm
Đồng hành tiến bước
Có gì cô đơn
***
Ra đi
Cũng chỉ trắng tay
Mang theo nghiệp ác
Hết mong về trời
Một mình
Tự độ cho mình
Mãn trần trở lại
Thiên đàng tiêu diêu
Kinh thơ
Bầu bạn tháng năm
Đồng hành tiến bước
Có gì cô đơn
***
Văn Hóa Cội Nguồn
—————————-
