LONG HOA – THI TẬP CA NHẠC – BÀI 961: CỨU NƯỚC NON

LONG HOA – THI TẬP
CA NHẠC
BÀI 961: CỨU NƯỚC NON

Nước cùng non
Trong cảnh đời tăm tối
Sống u mù
Trong vạn lối u minh
Muốn cứu đời
Thời xông pha cứu vớt
Quyết hi sinh
Thời không sá hiểm nguy
Đôi chân đầy
Những chông gai đau đớn
Vượt thế thời
Bao lớp lớp chông gai
Cứu nước non
Thời phải đi trong bão
Muốn cứu đời
Thời vượt những phong ba
Đời u minh
Đời chìm trong lạc lối
Sống ao tù
Lầm tưởng chốn bình yên
Kiếp nô lệ
Tưởng đâu mình là chủ
Cảnh nước nhà
Đầy rẫy những tai ương
Sự mong cầu
Vốn là tuồng mơ tưởng
Bởi là mơ
Thời hiện thực là đâu
Ai cứu chăng
Hay tự mình loại bỏ
Duyên số chăng
Hay vực dậy chính Ta
Nước cùng non
Đang cảnh thời ru ngủ
Chết vì mê
Mật ngọt những phấn hoa
Muốn cứu đời
Thời vượt qua bể khổ
Đem đuốc trời
Soi sáng chốn quên Ta
Xác thân nầy
Dù cho là ngã xuống
Để cho đời
Thoát cảnh chốn âm u
Những chông gai
Chỉ là đau thể xác
Nhưng Tâm Hồn
Thời Ta mãi trơ trơ
Vượt thế thời
Luôn mở đường khai lối
Cho thế nhân
Đồng bước tới đồng đi
Bước ra khỏi
Đường trần đầy u tối
Mà lâu nay
Sai lầm những bước đi
Cứu nước non
Thời phải tường Cội Gốc
Mở cửa trời
Cùng trở lại quê Tiên
***
Nước cùng non
Trong cảnh đời tăm tối
Sống u mù
Trong vạn lối u minh
Muốn cứu đời
Thời xông pha cứu vớt
Quyết hi sinh
Thời không sá hiểm nguy
Đôi chân đầy
Những chông gai đau đớn
Vượt thế thời
Bao lớp lớp chông gai
Cứu nước non
Thời phải đi trong bão
Muốn cứu đời
Thời vượt những phong ba
Đời u minh
Đời chìm trong lạc lối
Sống ao tù
Lầm tưởng chốn bình yên
Kiếp nô lệ
Tưởng đâu mình là chủ
Cảnh nước nhà
Đầy rẫy những tai ương
Sự mong cầu
Vốn là tuồng mơ tưởng
Bởi là mơ
Thời hiện thực là đâu
Ai cứu chăng
Hay tự mình loại bỏ
Duyên số chăng
Hay vực dậy chính Ta
Nước cùng non
Đang cảnh thời ru ngủ
Chết vì mê
Mật ngọt những phấn hoa
Muốn cứu đời
Thời vượt qua bể khổ
Đem đuốc trời
Soi sáng chốn quên Ta
Xác thân nầy
Dù cho là ngã xuống
Để cho đời
Thoát cảnh chốn âm u
Những chông gai
Chỉ là đau thể xác
Nhưng Tâm Hồn
Thời Ta mãi trơ trơ
Vượt thế thời
Luôn mở đường khai lối
Cho thế nhân
Đồng bước tới đồng đi
Bước ra khỏi
Đường trần đầy u tối
Mà lâu nay
Sai lầm những bước đi
Cứu nước non
Thời phải tường Cội Gốc
Mở cửa trời
Cùng trở lại quê Tiên
***
Đời u minh
Đời chìm trong lạc lối
Sống ao tù
Lầm tưởng chốn bình yên
Kiếp nô lệ
Tưởng đâu mình là chủ
Cảnh nước nhà
Đầy rẫy những tai ương
Sự mong cầu
Vốn là tuồng mơ tưởng
Bởi là mơ
Thời hiện thực là đâu
Ai cứu chăng
Hay tự mình loại bỏ
Duyên số chăng
Hay vực dậy chính Ta
Nước cùng non
Đang cảnh thời ru ngủ
Chết vì mê
Mật ngọt những phấn hoa
Muốn cứu đời
Thời vượt qua bể khổ
Đem đuốc trời
Soi sáng chốn quên Ta
Xác thân nầy
Dù cho là ngã xuống
Để cho đời
Thoát cảnh chốn âm u
Những chông gai
Chỉ là đau thể xác
Nhưng Tâm Hồn
Thời Ta mãi trơ trơ
Vượt thế thời
Luôn mở đường khai lối
Cho thế nhân
Đồng bước tới đồng đi
Bước ra khỏi
Đường trần đầy u tối
Mà lâu nay
Sai lầm những bước đi
Cứu nước non
Thời phải tường Cội Gốc
Mở cửa trời
Cùng trở lại quê Tiên
***
Muốn cứu đời
Thời vượt qua bể khổ
Đem đuốc trời
Soi sáng chốn quên Ta
Xác thân nầy
Dù cho là ngã xuống
Để cho đời
Thoát cảnh chốn âm u
Những chông gai
Chỉ là đau thể xác
Nhưng Tâm Hồn
Thời Ta mãi trơ trơ
Vượt thế thời
Luôn mở đường khai lối
Cho thế nhân
Đồng bước tới đồng đi
Bước ra khỏi
Đường trần đầy u tối
Mà lâu nay
Sai lầm những bước đi
Cứu nước non
Thời phải tường Cội Gốc
Mở cửa trời
Cùng trở lại quê Tiên
***
Văn Hóa Cội Nguồn
——————————–

Leave a Reply