LONG HOA – THI TẬP
CA NHẠC
BÀI 934: AI CŨNG NHƯ AI
Chân đã mỏi
Gối đã chùng
Còn đâu năm tháng
Lẫy lừng xông pha
Cảm thương
Thay cái tuổi già
Tự dưng nó đến
Ai mà muốn đâu
Tuổi già
Bước thấp bước cao
Đâu theo ý muốn
Tay chân lờ khờ
Thời tiết
Thay đổi bất ngờ
Thân hình ể oải
Khắp mình nhứt đau
Luật trời
Nào nể một ai
Sanh, già, bệnh, tử
Chúa Vua người thường
Không ai
Tránh khỏi bao giờ
Dù cho là Thánh,
Là Thần, Phật, tiên
Có sanh
Có tử tự nhiên
Đâu lại vào đấy
Chuyển xoay luật Trời
Bệnh là
Thường ở tuổi già
Phải đau phải nhứt
Mới là đúng gu
Bốn trăm
bệnh tật vòng xoay
Kìm hảm giỏi lắm
Mới yên tạm thời
Nhiều lúc
Nghĩ cũng hơi buồn
Nhưng rồi nghĩ lại
Già đành vậy thôi
Đau thời
Mặc kệ nó đau
Ta thời vui vẻ
An nhiên tháng ngày
Đấu tranh
Bệnh tật không dừng
Sáng trưa chiều tối
Tăng cường đấu tranh
Làm cho
bệnh tật lắng yên
Tập trung tích đức
Tu nhân về trời
Bất tử
Chỉ có Linh Hồn
Bất sanh bất diệt
Đời đời như như
Đi vào
Giác Ngộ an vui
Mãn trần bỏ lại
Xác Thân, về trời
Có chi
Mà phải u buồn
Có chi mà sợ
Con đường Tử, Sanh
***
Chân đã mỏi
Gối đã chùng
Còn đâu năm tháng
Lẫy lừng xông pha
Cãm thương
Thay cái tuổi già
Tự dưng nó đến
Ai mà muốn đâu
Tuổi già
Bước thấp bước cao
Đâu theo ý muốn
Tay chân lờ khờ
Thời tiết
Thay đổi bất ngờ
Thân hình ể oải
Khắp mình nhứt đau
Luật trời
Nào nể một ai
Sanh, già, bệnh, tử
Chúa Vua người thường
Không ai
Tránh khỏi bao giờ
Dù cho là Thánh,
Là Thần, Phật, tiên
Có sanh
Có tử tự nhiên
Đâu lại vào đấy
Chuyển xoay luật Trời
Bệnh là
Thường ở tuổi già
Phải đau phải nhứt
Mới là đúng gu
Bốn trăm
bệnh tật vòng xoay
Kìm hảm giỏi lắm
Mới yên tạm thời
Nhiều lúc
Nghĩ cũng hơi buồn
Nhưng rồi nghĩ lại
Già đành vậy thôi
Đau thời
Mặc kệ nó đau
Ta thời vui vẻ
An nhiên tháng ngày
Đấu tranh
Bệnh tật không dừng
Sáng trưa chiều tối
Tăng cường đấu tranh
Làm cho
bệnh tật lắng yên
Tập trung tích đức
Tu nhân về trời
Bất tử
Chỉ có Linh Hồn
Bất sanh bất diệt
Đời đời như như
Đi vào
Giác Ngộ an vui
Mãn trần bỏ lại
Xác Thân, về trời
Có chi
Mà phải u buồn
Có chi mà sợ
Con đường Tử, Sanh
***
Luật trời
Nào nể một ai
Sanh, già, bệnh, tử
Chúa Vua người thường
Không ai
Tránh khỏi bao giờ
Dù cho là Thánh,
Là Thần, Phật, tiên
Có sanh
Có tử tự nhiên
Đâu lại vào đấy
Chuyển xoay luật Trời
Bệnh là
Thường ở tuổi già
Phải đau phải nhứt
Mới là đúng gu
Bốn trăm
bệnh tật vòng xoay
Kìm hảm giỏi lắm
Mới yên tạm thời
Nhiều lúc
Nghĩ cũng hơi buồn
Nhưng rồi nghĩ lại
Già đành vậy thôi
Đau thời
Mặc kệ nó đau
Ta thời vui vẻ
An nhiên tháng ngày
Đấu tranh
Bệnh tật không dừng
Sáng trưa chiều tối
Tăng cường đấu tranh
Làm cho
bệnh tật lắng yên
Tập trung tích đức
Tu nhân về trời
Bất tử
Chỉ có Linh Hồn
Bất sanh bất diệt
Đời đời như như
Đi vào
Giác Ngộ an vui
Mãn trần bỏ lại
Xác Thân, về trời
Có chi
Mà phải u buồn
Có chi mà sợ
Con đường Tử, Sanh
***
Bất tử
Chỉ có Linh Hồn
Bất sanh bất diệt
Đời đời như như
Đi vào
Giác Ngộ an vui
Mãn trần bỏ lại
Xác Thân, về trời
Có chi
Mà phải u buồn
Có chi mà sợ
Con đường Tử, Sanh
***
Văn Hóa Cội nguồn
—————————–
