LONG HOA THI TẬP- HÁT XƯA, HÁT XẨM – BÀI 72: MAY MẮN LẮM RỒI

LONG HOA THI TẬP
HÁT XƯA, HÁT XẨM
BÀI 72: MAY MẮN LẮM RỒI

Trời thương
Cho sống kiếp nầy
Tuy nghèo tuy khổ
Nhưng đời tự do
Nhìn lên
Ta chẳng bằng ai
Nhìn xuống lắm kẻ
Mấy ai bằng mình
Của tuy nhiều
Sống lo đủ điều
Không bằng của ít
An nhàn tự do
Đói no bần hàn
Không nguyền
Không tật không tàn
Ấy là may mắn
Còn gì mà mong
Sống đời
Biết đủ là xong
Tham chi tham mãi
Cũng không được gì
Dẫu đen
Một kiếp than chì
Còn hơn mục nát
Những gì bẩn dơ
Thà rằng
Dưa muối tương rau
Mãn trần hồn được
Siêu sanh thiên đàng
Nem rồng
Chã phụng thường ngày
Mà tâm hành ác
Đọa đày âm ty
Kim ngân
Châu báu mà chi
Sao bằng thiện đức
Cũng sang cũng giàu
Dẫu đời
Trôi nổi muôn dòng
Nhưng không mất Gốc
Cội Nguồn Cha Ông
Nhục vinh
Đeo đuổi bên chân
Nhưng không vì thế
Đắm mê hay buồn
Sống đời
Đời sống bình thường
Nhìn lên thời thấy
Chẳng bằng người ta
Nhưng mà
Nhìn xuống hiểu ra
Biết bao kẻ khổ
Mấy ai bằng mình
Cuộc đời
Như một hành trình
Đường hoa khi trải
Bám sình lúc qua
Đời người
Như chiếc bóng câu
Thoáng qua cửa sổ
Rất mau tan liền
Giàu sang
Lắm bạc nhiều tiền
Mãn trần tay trắng
Được gì mà ham
Đời vui
Đời được bình an
Phải đâu của đống
Đeo mang lụy phiền
Nguyên sinh
Thân đã trần truồng
Ra đời để tắm
Vui buồn họa tai
Vở tuồng
Kết thúc là đi
Sống đời đấu đá
Vui chi tuồng hề
Ngu si
Dại dột anh hùng
Xuôi tay nhắm mắt
Nấm mồ mà thôi
Đều là
Tay trắng trắng tay
Dã tràng công cốc
Uổng thay cuộc đời
Phước ai
Nấy hưởng vậy thôi
Nghiệp ai nấy trả
Cho vơi nghiệp mình
Giàu nghèo
Cũng chỉ tạm thời
Có rối lại mất
Khi rời trần gian
Nghiệp mình
Thời lại mình mang
Đạo siêu cũng bởi
Tạo ra do mình
Ác thời
Sa đọa ngục hình
Thiện thời hồn đặng
Về trời an vui
Mọi điều
Có cội có căn
Mình làm mình chịu
Mình ban cho mình
Giàu nghèo
Đâu phải vĩnh hằng
Xuôi tay nhắm mắt
Đều bằng nhau thôi
Nhìn lên
Thời chẳng bằng ai
Nhìn xuống thời chẳng
Mấy ai bằng mình
Trời cho
Cuộc sống bình thường
Không tàn không phế
Vạn nghìn mắn may
Ý a a ý ỳ y
***
Văn Hóa Cội Nguồn
———————————–

Leave a Reply