NGỌN ĐUỐC SOI ĐƯỜNG Ai là người, vì dân vì nước Tháng cùng ngày, ra sức truyền kinh Đức cao vời vợi vô biên Chẳng
NGỌN ĐUỐC SOI ĐƯỜNG Ai là người, vì dân vì nước Tháng cùng ngày, ra sức truyền kinh Đức cao vời vợi vô biên Chẳng
LÀM NÊN NGHIỆP LỚN Đức nhẫn nhục, làm nên nghiệp lớn Đường thành công, trước mắt không xa Như Rồng luôn ẩn trong mây Sơn
NỖI BUỒN Nỗi buồn đất nước Việt Nam Vì sao nên nỗi nát tan thế nầy Phải chăng lạc Cội lạc Nguồn Thành ra đất
NƯỚC NON ĐẠI VIỆT Đây quê hương, đây núi sông đại Việt Mấy nghìn năm, tồn tại đến bây giờ Kìa biển cả, kìa núi
CAM LỒ THIÊN Ý Thân xác mượn, có đâu tồn tại Chỉ linh hồn, bất diệt mà thôi Hành ác phải chịu họa tai Đó
DẠI KHỜ Chống chi Nguồn Cội của mình Để rồi nhận lấy bao điều họa tai Không lo mà trả công ơn Mai sau con