THỨC TỈNH ĐI
Làm ngơ vô cảm vô hồn
Chờ cho xâm lược dập vùi ra tro
Nước nhà bỏ ngõ không lo
Chỉ lo cuộc sống bo bo túi tiền
Đến khi non nước mất rồi
Trở thành nô lệ đứng ngồi khóc than
Nếu ai cũng mãi lặng im
Để cho non nước vùi chôn chẳng còn
Thòng lọng giặc tròng cổ rồi
Khi cần chúng riết cuộc đời đi tiêu
Làm ngơ vô cảm mà chi
Nghìn năm nô lệ chưa quên vẫn còn
Lắng nghe từ cội, Cội Nguồn
Nếu không thức tỉnh, thức thời đi tiêu
Cái ngu hại chết cháu con
Hại non hại nước tiêu tan giống nòi
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
—————————————
