LẶNG LẼ
Nhớ người viết sử chép kinh
Tương rau áo vãi một mình sớm hôm
Lo cho non nước bình yên
Kể chi sống chết một thuyền ra khơi
Bảo giông vùi dập tơi bời
Nhưng người nào sợ cuộc đời như không
Người đi nào thấy ai trông
Người về lặng lẽ như không người về
Năm mươi năm khổ nhọc tràng trề
Nhưng người vui vẻ chẳng hề thở than
Phải chăng người ở Thiên Đàng
Thương người Ngài xuống trần gian cứu đời
Ít người thấy đặng công Trời
Nếu người thấy đặng ắc thời lên Tiên.
*********
Văn Hóa Cội Nguồn
