NHÀ GIÁO
HỒNG VIỆT

Nói đến tình yêu bao giờ cũng là đề tài quen thuộc, nhưng nói về lòng yêu truyền thống yêu Quốc Tổ Vua Hùng tuy không mới,  nhưng cũng hiếm gặp .

Nhất là yêu Quốc Tổ Vua Hùng mà lại gặp nạn triền miên .

Có thể nói đây là một chuyện lạ,  đề tài mở màn cho mặt trận văn hóa truyền thống ra đời .

Câu chuyện đề tài mở màn cho mặt trận văn hóa truyền thống ra đời trên quê hương Đức Phổ, phải nói là đề tài rất hay, và cũng thật nhiều cảm động, cũng không kém phần căm phẩn,  cho những kẻ thiếu hiểu biết vô lương tâm, không có trách nhiệm gì đối với ông cha, mà lại còn triệt phá ông cha , hãm hại người tôn thờ Quốc Tổ .

Đọc qua đơn kêu cứu của ông Đinh Hùng Chung , Nguyễn Đức Thông, cũng như đơn khiếu nại tố cáo của bà Đặng Thị Thanh Thủy .

Chúng tôi vô cùng xúc động hình dung được sự khốn khổ của hai ông nói riêng , một số bà con Đức Phổ nói chung, tôi cứ tưởng như đây là câu chuyện thần thoại, đề tài mới lạ chuyện không thể có mà vẫn cứ có,  nói đến dân tộc Việt Nam ít có ai là người không biết đến Quốc Tổ, nhất là người có học càng hiểu nhiều về Quốc Tổ hơn nữa, sự kính mến còn không hết nói gì đến chống phá Quốc Tổ,

Khi đọc đơn kêu cứu của hai ông Đinh Hùng Chung, Nguyễn Đức Thông, cũng như đơn của bà Đặng Thị Thanh Thủy, đã cho tôi sự bất ngờ, như người đi trong đêm chợt nhìn thấy ánh sáng .

Ánh sáng của sự hòa bình thật sự, hòa hợp hòa giải dân tộc thật sự, đưa đến sự thống nhất thật sự .

Đây mới thật sự là một cuộc cách mạng văn hóa vô cùng ý nghĩa đêm lại độc lập tự do hạnh phúc trong thời bình .

Và tôi cũng đã hiểu như thế nào là người yêu nước chân chính .

Người yêu nước chân chính, là người không tranh quyền đoạt lợi, chỉ vì Tổ Quốc, chỉ vì Ông Cha, chỉ vì cái thiện, chỉ vì trung hiếu, nhân nghĩa, khi nhìn thấy dân tộc dần dần rơi vào vực thẳm, cũng vì cái ác xuất hiện mỗi lúc một nhiều, gây ra nhiều nổi bức xúc trong cuộc sống .

Vì lòng trung hiếu đối với Ông Cha, vì lòng thương yêu dân tộc rơi vào cảnh tối tăm,  và những người chiến sĩ trên mặt trận văn hóa diệt ác phò thiện đã xuất hiện .

Ông Đinh Hùng Chung, ông Nguyễn Đức Thông là hình ảnh tiêu biểu đó, chiến sĩ diệt ác phò thiện không phải ai cũng làm được, vì phải đối mặt với đại gian đại ác, những kẻ có quyền có chức, phải có Hùng, có Bi, có Trí, có Dũng, Trung, Hiếu, Nhân, Nghĩa, đạt đến đỉnh cao, mới dám xông pha vào trận địa, vào tận hang ổ ác quỉ đối mặt với cái chết và sự tù đày,  coi cái chết nhẹ tựa lông hồng .

Gươm trí huệ lúc nào cũng tỏa sáng , làm khiếp đảm lũ ác quỉ, trận chiến giữa cái ác và cái thiện  không chỉ có chớp nhoáng trong giây lát, hay vài tháng vài năm, mà là đối mặt cả đời với cái ác, sự gian truân không biết đâu mà kể,

Sự khốn khổ không thể nói lên vài trang giấy mà hết được, thương tật, tù đày, chết chóc , tan nhà nất cửa là sự thường.

Những người chiến sĩ trên mặt trận văn hóa diệt ác phò thiện họ là những bậc Thánh đã vượt qua cái Khen, cái Chê, sự Phỉ Báng, Phỉ Nhục, vượt qua cái Lợi , cái Hại, cái Trì cái Níu, và vượt qua tất cả sự cám dỗ, hù dọa, gươm huệ lúc nào cũng sáng chóa tiến thẳng đến mục đích , diệt ác phò thiện, đem lại sư bình yên cho cuộc sống .

Không cầu lấy sự bổng lộc gì cả, danh và lợi theo tự nhiên mà có .

Có thể nói, ông Đinh Hùng Chung, ông Nguyễn Đức Thông, suốt mấy mươi năm qua, trên con đường khơi thiện diệt ác đã để lại không biết bao nhiêu là hình ảnh đẹp, người chiến sĩ trên mặt trận văn hóa thời bình .

Những người hết lòng vì non sông tổ quốc, Quốc Tổ chính là chỗ dựa của họ, Quốc Tổ là biểu tượng thiêng liêng nhất đời họ, những người như thế thời không bao giờ  luồn cuối trước bọn quan thầy ngoại bang, kẻ thù của dân tộc.

Chúng đã cướp lấy biển đảo, chúng đã xâm lấn đất liền, chúng đã đầu độc hóa chất, đầu độc văn hóa độc hại làm mê hoặc, làm ngu xuẩn dân tộc ta, để chúng dễ bề xâm lược cai trị .

Chiến sĩ diệt ác, coi các thế lực ngoại xâm như là những tên ác bá mất nhân tính, bè lũ của ác quỉ, chúng không biết gì là công bằng, bình đẳng, không biết gì về độc lập tự do, chúng là lũ quỉ chúng làm gì hiểu được quyền sống, quyền độc lập, quyền tự do, chúng muốn cướp sạch những quyền cơ bản của con người,

Bọn quan thầy giặc tàu chúng sẽ bị dân tộc việt nam trừng trị với cái tội xâm lược .

Với gương sáng của Ông Chung, Ông Thông, dân tộc Việt sẽ tự đứng vững trên đôi chân của mình đôi chân của người Việt Nam, nhất định không chịu cuối đầu, và lúc nào cũng sẵn sàng quyết chiến với chúng .

Dẫu sống hay là chết

Luôn hướng về Cội Nguồn

Trên con đường chính nghĩa

Thờ Quốc Tổ Hùng Vương

Cuộc đời luôn đứng vững

Theo gương sáng Ông Chung

Vua Hùng luôn sống mãi

Dù tù tội cơm bữa

Dù núi đao biển lửa

Dù tan nhà nát cửa

Tiến mãi quyết không lui

Cháu con nòi Hồng Lạc

Trước muôn trùng tù ngục

Mãi giữ vững hiếu trung

Đối với đấng Cha Ông

Đứng trên đầu ngọn sóng

Mãi hiên ngang cuộc sống

Ôi con cháu Rồng Tiên

Ôi Nước Việt thiêng liêng

Dẫu cho vào cõi chết

Anh hùng đầy bất khuất

Không chùn bước tiến lên

Lòng chẳng sợ như không

Có lẽ sức mạnh kính yêu Quốc Tổ, đã biến Ông chung, Ông Thông thành người hùng, đi vào chỗ chết như đi vào chỗ không .

Lòng cuồng nhiệt hướng về cội nguồn, đã sang bằng mọi trở lực, của nanh vuốt ác quỉ, vượt lên đỉnh cao của sự bất khuất kiên cường,  trở thành kim cang bất hoại .

Nếu ai cũng quyết lòng yêu kính Quốc Tổ như ông Đinh Hùng Chung, ông Nguyễn Đức Thông .

Dẫu cho có mười nước tàu Bắc Kinh, cũng phải kinh sợ vì chúng biết không bao giờ hàng phục được, không bao giờ.

Chúng chiến thắng được, khi người dân Việt Nam trăm triệu người như một, trở thành một khối kim cương bất hoại sừng sững như núi thái sơn thì chúng không sợ sao được , giặc ngoại xâm không đánh cũng tự tan .

Sự sống con người là sự sống có lý tưởng, sự sống có chính nghĩa, cuộc sống gắn liền với cội với nguồn, đánh mất Vua Hùng, là tự mình đánh mất chủ quyền độc lập năm nghìn năm văn hiến .

Bao cuộc cách mạng nổi lên giành lại độc lập, tự do không thành công, nếu có thống nhất độc lập, thì cũng đánh mất tực do, là vì đánh mất văn hóa Cội Nguồn, đánh mất Quốc Tổ Vua Hùng, dẫn đến mau chóng sụp đổ .

Sự đấu tranh diệt ác khơi thiện, tôn thờ Quốc Tổ Hùng Vương, chính là cuộc đấu tranh bảo tồn đập lập, tự do lâu dài .

Ông Đinh Hùng Chung, ông Nguyễn Đức Thông tuy là một tia sáng nhỏ, nhưng nó lại là tia sáng của chân lý, lý tưởng của cuộc sống,  tia sáng cao cả của sự bền vững độc lập, đoàn kết dân tộc , tia sáng thắng lợi , thành công đại thành công,

Trong công cuộc xây dựng và bảo vệ đất nước, không thể không xây dựng lên những con người như ông Đinh Hùng Chung, ông Nguyễn Đức Thông, có thể nói là giữ vững nền độc lập, không thua kém gì các thời Vua Hùng giữ vững chủ quyền độc lập 2701 năm,  phương bắc không bao giờ có sự độc lập lâu dài nầy .

Ông Đinh Hùng Chung, ông Nguyễn Đức Thông , diệt ác phò thiện, tôn thờ quốc tổ  Hùng Vương, không vì danh lợi , mà vì lòng giác ngộ, hai ông sống đúng lý tưởng chân lý chính nghĩa , vì hai ông biết .

Nếu đánh mất Bản Sắc dân tộc, đánh mất văn hóa Cội Nguồn, đánh mất Quốc Tổ Vua Hùng, là coi như đánh mất tất cả, sự đánh mất đó xảy ra sớm hay muộn mà Thôi .

Sự giác ngộ nầy không phải ai cũng giác ngộ được, thấy được, mà chỉ có ở những con người có lương tâm. Luôn suy nghĩ về Ông Cha, về non sông tổ quốc .

Chính hai ông đã cho tôi tia sáng , tia sáng chân trời hạnh phúc, đến giờ nầy tôi mới hiểu giá trị của sự sống sự sống ở đỉnh trí tuệ cao, của bậc Thánh .

Nên tôi đồng cảm với ông Đinh Hùng Chung, ông Nguyễn Đức Thông, có thể nói tôi với hai ông cũng chỉ là một .

Người yêu độc lập, công bằng,  bình đẳng ,tự do
Người hiểu độc lập, công bằng, bình đẳng tự do.

không phải ai cũng thấu tình đạt lý, vì nó quá quý nên dễ bị đánh lừa, sự đánh lừa ấy xuyên suốt hàng nghìn năm lịch sử,  trong chính nghĩa độc lập phải gắn liền với tự do, không có sự độc quyền , độc tài, độc trị .

Trong chính nghĩa công bằng luôn đi đôi với bình đẳng,

không có sự xin cho , mà chỉ sống đúng , hiến pháp, luật pháp , đạo pháp, trong cái Chung có cái Riêng,

ví dụ :  bảo vệ nhân quyền , cũng chính là bảo vệ cho chính mình .

   Ông Đinh Hùng Chung, ông Nguyễn Đức thông, đã phả vào lòng người một chút hơi thở, làm cho cuộc sống tươi tốt hẳn lên, cho những ai khát vọng hòa bình, tự do, độc lập, biến lẽ ác thành chân thiện, biến hận thù thành tình thương, chỉ trừ những tên ác quỉ không chịu quay đầu cứ mãi hãm hại những người tôn thờ Quốc Tổ, thì không thể nào dung thứ được .

Xưa nay không ít người hiểu sai về chính nghĩa, trong chính nghĩa không có cảnh tranh giành quyền lực chém giết xâm hại nhau lẩn nhau, mạnh được yếu thua, thắng là Vua , thua là Giặc, xem đi xét lại , Giặc với Vua chẳng khác gì nhau . 

Chính nghĩa là con đường chân thiện loại bỏ cái ác, đi đến chân thiện hoàn mĩ, đi đến công bằng, bình đẳng, ai ai cũng như ai đều có quyền, bình đẳng như nhau,  không có sự độc tài, độc trị, mà tất cả đều sống chung trong một nền hiến pháp, luật pháp, đạo pháp, công bằng bình đẳng xã hội, ai cũng như ai, quyền sống , quyền tự do, quyền mưu cầu hạnh phúc, những quyền thiêng liêng, mà tạo hóa đã ban cho mỗi con người,  không ai có quyền xâm phạm,

Những quyền cơ bản nầy ai đòi trước thì được trước, như dân Mỹ .

Ai đòi sau thì được sau, như dân Pháp .

Nói tóm lại dân tộc nào biết quý những quyền cơ bản con người mà tạo hóa đã ban cho họ, họ đòi thì họ sẽ được, vì không ai có quyền cướp đi những quyền thiêng liêng của họ, nếu họ biết cầu lên quyền tạo hóa cha trời, đấng tối cao quyền năng vô hạn, sẽ ban cho dân tộc đó, không gì là trời làm không được .

       Bản Tuyên ngôn Độc Lập của nước MỸ, và bản Tuyên ngôn Nhân quyền và Dân quyền của nước Pháp .

       Tất cả mọi người sanh ra đều có quyền bình đẳng.

Tạo hóa cho họ những quyền, không ai có thể xâm phạm được, trong những quyền ấy , có quyền được sống, quyền tự do, quyền ngôn luận, quyền mưu cầu hạnh phúc.

Nếu chúng ta đòi lại những quyền cơ bản nầy,  mà không cầu lên quyền tạo hóa CHA TRỜI, thì chúng ta khó mà thành công,

       Sự kêu cứu của ông Đinh Hùng Chung , ông Nguyễn Đức Thông , cho thấy một số quan chức Đức Phổ phải nói là tàn bạo không những kém hiểu biết về lịch sử, cũng như về Tuyên ngôn Độc lập, mà còn bất trung bất hiếu đối với tiền nhân, nhất là đối với Quốc Tổ Vua Hùng, những thành phần kém hiểu biết nầy đã phản bội anh linh Quốc Tổ, thì con đường đại họa đã mở ra ngay trước mắt, phải nói là di họa đến dòng họ, con cái ,cháu chắt, nhiều đời .

Với câu ngậm máu phun người dơ miệng mình,

hại người như thể bỏ phân cho người .

Hình ảnh Ông Chung , Ông Thông được sáng lên, không phải là do cái ác quan chức Đức Phổ hay sao ?

Họ càng hại hai ông hai ông càng sáng tỏ, họ muốn cho hai ông nhơ bẩn, không ngờ chính những ác quan lạm dụng quyền Đức Phổ mới thật sự hôi hám dơ bẩn, đầy rẫy những cặn bả của sự thối nát bất nhân, bất nghĩa, bất trung , bất hiếu, đối với các bậc tiền nhân nói chung Quốc Tổ nói riêng .

Với thời đại khoa học lên đến đỉnh cao, trình độ dân trí đỉnh cao, sự đóng tuồng dàng dựng hãm hại người thờ phụng Quốc Tổ, không thể nào qua mắt được dân chúng, nói gì đến qua mắt được các tầng lớp trí thức, chưa nói đến làm sao qua mất được hồn thiên dân tộc,  hồn thiên anh linh tướng quốc tiền nhân, anh linh Quốc Tổ. Hãy dừng ngay cái trò phản hại Quốc Tổ , hãm hại người lương thiện tôn thờ Quốc Tổ .

Lối sống tốt đẹp bắt đầu từ cái thiện

Đất nước tối đẹp luôn loại bỏ cái ác

Chúng ta là những con người biết Cội, biết Nguồn , những con người có lương tâm, luôn lo lắng cho tiền đồ Ông Cha, những nanh vuốt đang vươn tới của loài ác quỷ , chúng đang nuốt lần Hoàng sa, Trường sa, và trên những chỗ đất liền khác, phải cần có thật nhiều những con người như Ông Chung, Ông Thông, thì mới làm lên một cuộc cách mạng long trời lở đất hạ gục loài ác quỷ, xâm lược đòi lại những gì đã mất .

Tôi thành thật khâm phục hai ông, thầm phục những người vợ chung tay gánh vác với chồng, cùng cam cộng khổ, trải qua bao cơn sóng gió, chết sống tan nhà nát cửa, tôi tặng những vần thơ nầy cho những người đang bị ông Minh hãm hại .

Sống và chết , là trò vui Tạo hóa

Xác mất rồi , nhưng hồn vẩn tiêu diêu

Xồn thay xác, trong hành trình chuyển kiếp

Lạ gì đâu , nào có lạ gì đâu

Trẻ không chết , thời già cũng chết

Sớm muộn gì , thay xác cũng phải thay

Đường chính nghĩa , ta sải cánh ta bay

Cứu muôn dân ,thoát khỏi cảnh tù đày

Quyền tự do , tung cánh khắp bầu trời

Sống và chết , là con đường tiến hóa

Xác mất rồi, nhưng hồn ta hiển Thánh

Sợ gì đâu , nào có sợ gì đâu

Kìa thiên đàng, kìa cực lạc chờ ta

*         *         *

VĂN HOÁ CỘI NGUỒN